Em viết những dòng này khi đang trên đường quay lại Đà Nẵng để họp tiếp. Anh chọn ra đi đúng lúc bọn em đang trong đợt ME2025 dọc miền Trung, thành ra về Hà Nội đưa tiễn anh cũng có chút cồng kềnh.

Em nhận tin anh ra đi đúng lúc cả đoàn lãnh đạo Fsoft vừa tới FPT Nha Trang để tham quan. Nhìn dòng chữ "Anh ý mất rồi" của bà Hương Béo nhắn mà em sởn gai ốc. Chắc bà ấy cũng đang run lắm nên chỉ nhắn được có vậy.




Em đến báo tin cho chị Hà, chị Hà sững sờ một lúc rồi cứ đứng ngơ ngác giữa rất đông anh em Fsoft đang chào hỏi nhau rộn ràng, phần lớn chưa biết chuyện anh đã ra đi.

Anh Tuấn chị Hà quyết định sẽ thông báo luôn tin này, tất cả anh em lãnh đạo Fsoft được tập hợp lại, anh Tuấn chị Hà báo tin anh vừa ra đi, anh Vương đứng gần đó giật bắn mình, cái Quyên xù thì sụt sịt sau lưng em. Lão Phương bình thường hổ báo cáo chồn vậy mà giờ ngồi lặng lẽ một chỗ, mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm chửi gì đó một cách vô nghĩa...

Anh chị em còn lại chìm trong yên lặng, mãi mới có vài tiếng lầm rầm trò chuyện hỏi han. Những gì anh để lại Fsoft đâu chỉ là những chiến lược kinh doanh hay thành tựu doanh thu, lợi nhuận, anh còn để lại một khối ân tình lớn lao không gì đong đếm nổi. Tất cả chưa ai chuẩn bị cho việc sẽ phải chia tay anh đột ngột thế này.

Tối đó là bữa tối hội quân đầu tiên của ME2025, cả hội cứ ngồi bần thần quanh mâm cơm, mãi mà chẳng biết nên bắt đầu thế nào.

Thế rồi bọn em nghĩ, lúc sinh thời anh là người ham vui và luôn là tâm điểm của các bữa tiệc tùng, tinh thần đó phần nào cũng ngấm vào trong cách Fsoft ăn chơi và gắn kết, thế nên chẳng có cách nào để tưởng nhớ về anh tốt hơn là hãy chơi, hãy gắn kết với nhau như cách anh đã làm cùng với bọn em.

Thế là những bát bia được rót đầy, đúng theo cách anh vẫn hay làm, rồi bọn em hô vang "1 2 3 Tiến Béo, 1 2 3 Tiến Béo, 1 2 3 Tiến Béo". Bọn em uống cạn bát bia mà nước mắt cứ rơm rớm trực chảy ra. Chắc anh ở đâu đó cũng nghe thấy đúng không? Có khi cũng về nhập tiệc rồi mà bọn em chả biết.

Những ngày sau đó là những đợt sóng tiếc thương anh ào ạt khắp nơi. Mỗi người đều có một cách nhớ thương về anh rất riêng, thậm chí có người còn tranh thủ phân tích về FPT của anh em mình thế này thế nọ. Em ước gì những người đó có thể đến dự đám tang của anh sáng nay. Đấy sẽ là câu trả lời đủ cho tất cả.

Sáng nay hai vợ chồng em đã cẩn thận đi sớm, nhưng đến gần nhà tang lễ thì tắc đặc, vật vã mãi mới vào được thì thấy cả một dòng người đã viếng anh xong và đang đi ra. Vào trong sân cũng kín đặc người, anh em các công ty thành viên FPT nhẫn nại đứng dưới cái nóng hầm hập chờ được vào viếng anh, khổ nhất là đội Chủ tịch và TGĐ bị anh Bình yêu cầu mặc vest đen, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Hai vợ chồng em nhảy việc nhiều nên công ty nào cũng có thể ghép đoàn được, không phải công ty cũ thì cũng là sếp cũ, bọn em chỉ việc chọn xem đoàn nào sắp được vào thì đứng vào, nhưng bất ngờ lại thấy loa mời đoàn cán bộ phong trào các thời kỳ vào viếng, em kéo vợ em ghép vào đoàn đó luôn, em nghĩ chắc là anh sắp xếp như vậy. Bởi năm 2005 khi em gặp anh, em là cán bộ tổng hội của FPT.

Vào viếng anh mà tâm trạng em thật khó diễn tả, có lẽ em nghĩ anh vẫn ở đây, nên cũng chẳng thấy buồn gì. Chỉ khấn anh mấy câu mà nếu anh nghe được thật chắc sẽ nhếch mép cười đểu em bởi trước giờ anh em mình đâu có nói chuyện với nhau như thế bao giờ đâu.

Vợ chồng em ở lại trong nhà tang lễ và đứng nhìn mọi người vào viếng anh. Em đứng gần chỗ mọi người viết sổ tang vì chỗ đó gần cái máy lạnh cây, rất mát. Lúc sau thấy Sáng loà ướt sũng trong bộ vest đen và mớ tóc như Lion King, em lại kéo vào đứng cùng. Một kẻ được coi là "mất nết" nhất nhì tập đoàn mà hôm nay cũng cố trang trọng nhất có thể để tiễn anh thì anh biết là yêu anh thế nào rồi đấy.

Em thấy rất nhiều cô gái ngồi nắn nót chấm nước mắt viết sổ tang cho anh, biết thế bảo BTC làm riêng một cuốn sổ màu hồng cho các cô ấy viết thì kể cũng là chu đáo.

Tất cả những anh chị lớn của FPT đều có mặt, với các anh chị ấy thì anh dù là ông nội rồi cũng vẫn chỉ là "thằng em dại" mà thôi. Ngay cả đến cái việc ra đi thế này anh cũng để các anh chị phải lo.

Hội anh chị em của anh trong FPT cũng có mặt, với họ anh vẫn là người anh em nhiệt thành, hào hiệp và nghĩa tình. Anh và họ thân thiết với nhau đến mức khi anh đột ngột bỏ đi, nhiều người còn tức giận chửi bới anh loạn xạ, họ hoảng loạn và bất lực.

Những đàn em và học trò của anh cũng có mặt, với bọn em, anh luôn là một ông anh hào sảng, chịu chơi và nhiều lúc hơi điên rồ. Bọn em nhiều phen cũng khổ với anh lắm, nhưng bù lại thì thu nhập tốt hơn hẳn, đúng như anh cam kết.

Lúc lễ truy điệu, em chưa được dự lễ truy điệu nào mà đông đến vậy, nhà tang lễ kín đặc dễ phải đến mấy trăm người. Gia đình anh lại chọn bật bài "Always somewhere" để tiễn anh, em không biết bài này nên không hát được, đành lẩm nhẩm hát bài "FPT dòng sông lời thề" để tiễn anh lúc người ta đưa anh ngang qua.

Anh em mình đều là những dòng suối nhỏ, (suối của anh chắc to hơn mức trung bình một chút), chúng ta cùng đổ về một dòng sông FPT để vươn mình ra biển lớn. Thế nên cũng như rất rất đông anh chị em đang đứng trong nhà tang lễ, chúng ta đều đã là một phần của dòng sông này.

Lúc em viết dòng này, máy bay của em đang bay qua những đám mây trắng trên trời, anh chắc giờ cũng đã hoà vào gió vào mây của vùng trời nào đó. Lại nhớ vụ hôm nọ em xin anh dặm bay để "trụ hạng" cho thẻ BSV. 

Anh bảo, dạo này bay ít hơn nên không có nhiều dặm bay lắm, chỉ cho được 20 ngàn dặm thôi. Giờ thì anh tha hồ mà bay rồi nhé, dặm bay vô biên luôn.

Khi xưa, anh luôn thích gây bất ngờ trong các sự kiện, và quả nhiên anh chọn cách ra đi cũng bất ngờ ghê gớm. Người ở lại sẽ tập cách quen dần với điều đó, còn anh thì cứ thanh thản mà bay tới những cõi giới mới đi anh ạ.

Em nghĩ nếu ai đó muốn hiểu về sức mạnh thực sự của FPT thì phải bắt đầu từ chữ Tình. Từ ngày anh đập bàn chửi sếp đến ngày anh ra đi, hành trình đó là minh chứng rõ nhất cho chữ Tình mà người FPT nào cũng trân trọng gìn giữ. 

Còn kinh doanh có lên có xuống, quyết định có đúng có sai, chiến lược có thành công có thất bại. Chỉ có chữ Tình trong FPT thì vẫn bao trùm tất cả.

Thế nên cái tên Tiến Béo chắc chắn sẽ còn được nhớ đến thật nhiều đấy anh ạ.

Ảnh anh em mình chụp với nhau thì đầy, nhưng hôm nay chia tay nhau, nên noi gương Sáng loà, ta chọn ảnh nghiêm túc chút anh nhỉ.

Đinh Tiến Dũng (GS Cù Trọng Xoay)

 

Sự ra đi của anh Hoàng Nam Tiến không vô nghĩa. Một dự án cộng đồng đầy ý nghĩa đã được triển khai ngay, với quyết tâm và hi vọng cứu được nhiều người truỵ tim. 

Và chắc chắn sẽ còn nhiều ý tưởng nhân văn được khởi lên như một sự tri ân với những đóng góp của anh Tiến.

Biết ơn ơn Giáo sư Bác sĩ Nguyễn Lân Hiếu và anh Trương Gia Bình đã hành động thiết thực ngay, vì cộng đồng 🙏🏻




 Đột tử

Đột tử (SDS – Sudden death ) được định nghĩa là một tình huống y khoa mà bệnh nhân bị  chết bất ngờ do nguyên nhân tự nhiên xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn, thường trong vòng một giờ sau khi xuất hiện triệu chứng hoặc trong vòng 24 giờ sau khi được phát hiện còn sống và không có triệu chứng.

Giải thích dễ hiểu đột tử là chết đột ngột do bệnh mà không phải các nguyên nhân như tai nạn, thương vong do sinh hoạt hay chiến tranh.

Đa phần đột tử liên quan đến các bệnh lý tim mạch như Nhồi máu cơ tim (với các biến chứng nguy hiểm của bệnh này), rối loạn nhịp tim (rung thất và xoắn đỉnh) bẩm sinh hoặc mắc phải  hoặc do tắc nghẽn đường tống máu của tim (hẹp khít van động mạch chủ và bệnh cơ tim phì đại).

Tuy vậy ĐỘT TỬ cũng có những nguyên nhân khác mà một trong số đó chính là ĐỘT QUỴ.

Rất nhiều trường hợp Đột tử chưa rõ nguyên nhân được chúng ta nghĩ rằng bệnh nhân bị đột quỵ nhưng thực tế nguyên nhân này chỉ chiếm 10-20%.

 Đột quỵ hay thường được người dân gọi là tai biến mạch não. Đây là tình trạng não bị tổn thương nghiêm trọng do quá trình cung cấp máu lên não bị giảm, gián đoạn khiến não thiếu oxy, dưỡng chất để nuôi tế bào. 

Chủ yếu trên thực tế có 2 loại đột quỵ là bị tắc mạch máu nuôi não và chảy máu (xuất huyết) não. Cả 2 loại tai biến này đều tuỳ thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vùng não bị tổn thương có thể dẫn đến tử vong trong thời gian ngắn. 

Nếu không ai chứng kiến theo định nghĩa sẽ được gọi là Đột Tử.

Thực tế vì làm chuyên ngành tim mạch nên tôi gặp rất nhiều bệnh nhân đột tử. Có những trường hợp đột tử diễn ra ngay trước mắt mà không cứu được. Đây chính là một thách thức y khoa mà cả thế giới luôn tìm những biện pháp để tăng khả năng sống còn của người bệnh. 

Một trong những biện pháp hữu hiệu nhất đó là cấp cứu ngừng tuần hoàn một cách chuyên nghiệp!

Chúng tôi liên tục mở lớp huấn luyện cả cho nhân viên y tế và người dân, các bệnh viện khác cũng vậy. Các chuyên gia hồi sức cấp cứu Bui Nghia Thinh, Hoàng Bùi Hải, Hung Ngo... đều là các KOL tích cực trong phổ biến kiến thức quan trọng này với mục tiêu tăng khả năng sống sót cho người bệnh ngừng tuần hoàn, giảm tỷ lệ đột tử trong cộng đồng.

Vậy nhưng dường như vẫn chưa đủ khi rất nhiều người bệnh bị cấp cứu không đúng cách nên khi đưa đến bệnh viện đều đã quá muộn.

Có lý thuyết nhưng dụng cụ thực hành không có chắc chắn hiệu quả không như mong muốn. Một dụng cụ tối quan trọng khi bệnh nhân bị rối loạn nhịp tim dẫn đến đột tử (chiếm 80%) là máy phá rung (defibrillator).

Nếu các bạn xem phim Casino Royal của điệp viên 007 chắc chắn sẽ nhớ cảnh chàng James Bonde bị đầu độc gây rối loạn nhịp phải lao ra xe ô tô tự lấy máy sốc điện cứu tính mạng mình. 

Một trăn trở mà không dưới 3 lần tôi đã chia sẻ trên mạng xã hội đó chính là sự cần thiết của chiếc máy nặng chưa đến 5kg này.

Chúng ta vô cùng đau buồn mất đi một người tài hoa. Trách nhiệm của những người đang sống phải thay đổi để xã hội ngày càng văn minh như mong muốn của Anh. Tôi có cuộc trao đổi ngắn với Chủ tịch FPT về mong muốn của mình và nhận được sự đồng thuận trên cả mong đợi.

Chúng tôi sẽ triển khai dự án tại một thành phố với các máy sốc điện được gắn ở nơi công cộng. Hướng dẫn sử dụng, cũng như chuẩn hoá việc cấp cứu ngừng tuần hoàn sẽ do Bộ môn Hồi sức cấp cứu Trường Đại Học Y Hà Nội phụ trách. 

Các video thị phạm sẽ được bác sĩ Hùng Ngô thiết kế và tôi hoàn toàn tin tưởng vào anh.

Dự án sẽ được tổng kết và hy vọng trong vài năm tới hình ảnh chiếc máy sốc điện sẽ trở nên quen thuộc với chúng ta. 

Đây vừa là một phương tiện cứu sống người bệnh nhưng cũng là một biểu tượng nhắc nhở chúng ta hay quan tâm đến sức khoẻ trái tim mình và những người quanh ta.

Ảnh chụp minh hoạ là dự án máy sốc điện được di chuyển bằng Drone do Đại học Karolinska (Thuỵ Điển) nghiên cứu và ứng dụng. 

Thật là một ý tưởng tuyệt vời nếu mỗi bệnh viện có một tổ công tác UAV như vậy.


BS NGUYỄN LÂN HIẾU 

 

Tài giỏi thì được ngưỡng mộ, có tâm, đức thì được trân trọng, đẹp thì được khen, xấu thì bị chê và cảm hứng tích cực luôn sống mãi với thời gian, đó là Hoàng Nam Tiến.




Tin lan đi chiều qua 31/7/2024, Phó Chủ tịch Hội đồng trường Đại học FPT Hoàng Nam Tiến qua đời, hưởng dương 56 tuổi, sau cơn đau, như sét chém ngang trời tạnh mưa.

Những ai đã biết về ông, đồng nghiệp, người thân, học trò và đối tác đã bày tỏ lòng thương tiếc, chia sẻ về những khoảnh khắc, câu chuyện về ông với tình cảm rất đẹp, xem ông như người tiên phong truyền cảm hứng về công nghệ, về quyết tâm, mục tiêu.

Ông được xem như người đạp đường mới để thành đường mòn và lộ lớn hiện nay. Ước mơ thì thường dang dở là vậy!

Ông được biết đến là một kỹ sư, một doanh nhân, một thầy giáo và là con út của tướng Hoàng Đan (ai muốn tìm hiểu lịch sử thì đọc về vị tướng ấy).

Câu chuyện đã truyền đi cảm hứng sáng tạo, khởi nghiệp rất sâu sắc, đó là ông từng hỏi cha mình rằng: Ba đã mất bao nhiêu người lính suốt cuộc đời mình?”.

Tướng Hoàng Đan nghĩ một lúc lâu rồi trả lời: Ba không tính chính xác được. Nhưng có lẽ dưới quyền ba, ba đã mất 30.000 quân.




Sau này, năm 2015, khi xây dựng chiến lược về xuất khẩu phần mềm cho FPT Software, ông đã hạ bút đặt quyết tâm: "F-Soft sẽ phải có 30.000 nhân viên vào năm 2020". 

Hiện nay (thời điểm ông trả lời phỏng vấn, chưa cập nhật thời gian) tôi đã có 16.000 nhân viên. 3 năm nữa tôi sẽ có 30.000 nhân viên như tôi đã tự hứa với mình.

Có rất nhiều người hỏi ông về con số 30.000 đó, và ông trả lời:

"Tôi muốn tự đặt cho mình một thứ vừa là trách nhiệm, vừa là sứ mệnh, vừa là thử thách. Ba tôi đã mất đi 30.000 lính suốt đời binh nghiệp của ông.

Là con trai ông, tôi sẽ có nhiệm vụ đưa 30.000 bạn trẻ ra nước ngoài, cùng làm việc và cạnh tranh với những tập đoàn hàng đầu. Đó thực chất cũng là một "cuộc chiến" khác: cuộc chiến góp phần thay đổi số phận của dân tộc này.

“30.000 nhân viên của tôi sẽ không phải cầm súng, không phải đổ máu và phải trả giá bằng sinh mạng của mình. Vì tôi tin, bàn tay cầm đũa ăn cơm được thì cũng gõ bàn phím được. Bàn tay bóp cò súng được thì cũng bấm chuột được.  Đất nước này không cần thêm bất kì cuộc chiến tranh nào nữa".

Ông được đánh giá là người thành công với quyết tâm, trí tuệ và cả trách nhiệm với chính mình và xã hội.

Hãy nhìn, đọc những gì đang diễn ra sau tin dữ ông qua đời sẽ hiểu được tình cảm của gia đình, người thân, cộng đồng đối với ông, điều rất đáng trân trọng, đáng quý và tự hào của riêng ông và thế hệ người Việt hiện nay.




Đúng, ước mơ có thể không trọn, ước mơ có thể dở dang nhưng quyết tâm phải cao, phải cháy bỏng, phải khát khao giàu, mạnh, phải đam mê với nghề và trách nhiệm với xã hội, điều không hề dễ dàng nếu chỉ nói mà không làm, dễ làm khó bỏ, hoặc thiếu ý chí, thiếu quyết tâm!

Người giỏi, người tài phải chăng hay đoản mệnh, hay bị trời đất ghen tức thì phải.

Điều này có thể không đúng, nhưng đứng trước những bất hạnh họ thường lấy trời đất là nguyên nhân mang đến để cứu rỗi tâm hồn họ, miễn phán xét đúng sai khi biến cố, tai hoạ hay bất hạnh ập đến và người ở lại phát ra câu nói vô thức trong tiếc nuối!

Với Hoàng Nam Tiến thì nhiều điều còn dang dở, cũng mong mục tiêu 30.000 nhân viên của ông đang gõ phím tạo ra sản phẩm trí tuệ thay cho siết cò súng để ông được mỉm cười.

Tất cả đều hiểu, ông đã dang dở, nhiều ước mơ chưa tròn. Dang dở với cả ly trà chanh, tô cháo cuống tim bỏ nhiều dồi, trường và rau cải cúc.

Dang dở với cả những con mèo ông nuôi, mỗi con một màu, một cá tính trong ngôi nhà của ông...




Mọi người rất trân trọng, cám ơn những cống hiến, tình cảm và một ý chí chí tiến công trong công nghệ và khởi nghiệp.

Xin vĩnh biệt ông, tin rằng ước mơ của ông chưa hoàn thành sẽ được thế hệ nhân viên của ông viết tiếp ngay lúc này.

Lê Hoàng (1/8/2025)

 

Được tạo bởi Blogger.