Winston Churchill đã dành 57 năm bên cạnh người vợ của mình, Clementine Churchill. 

Ông yêu bà sâu sắc, mãnh liệt, theo một cách đã định hình toàn bộ cuộc đời ông. Tuy nhiên, ông không phải là một người dễ sống cùng. Hoàn toàn không.

Ông hút xì gà ngay trên giường, thường xuyên làm cháy cả pijama và ga trải giường. Ông uống rượu rất nhiều, quá nhiều theo lời của một số người. 

Tâm trạng ông thay đổi thất thường; ông chiến đấu, vấp ngã rồi lại đứng dậy không ngừng. Có những lúc, ông trở nên khó chịu, thậm chí không thể chịu nổi với những người xung quanh. 

Và đôi khi, theo đúng nghĩa đen, ông không nghe những gì người khác nói, bởi ông chỉ lắng nghe chính mình. Ngoại hình của ông cũng không đặc biệt cuốn hút, cũng chẳng có thân hình thể thao.

 Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng. Ông yêu vợ mình bằng một sự tận tụy không lay chuyển, dù không phải lúc nào ông cũng lắng nghe bà, và bà cũng vậy.

Tuy nhiên, Clementine đã chọn một con đường khác. Thay vì tranh cãi hay lớn tiếng, bà tìm ra một cách nhẹ nhàng và khôn ngoan hơn. Bà bắt đầu viết cho ông.

Những lá thư. Những mẩu ghi chú. Thông qua chúng, bà dịu dàng khuyên nhủ ông, cẩn trọng dẫn dắt, nâng đỡ và hướng ông đến những lựa chọn tốt hơn. 

Đôi khi, bà kết thúc bằng những dấu hiệu yêu thương nhỏ, giống như những trái tim mà ngày nay chúng ta vẫn dùng. Churchill đọc chúng. Và dần dần, ông thay đổi. Theo hướng tốt hơn.

Những lá thư ấy mang lại cho ông sức mạnh. Chúng giúp tránh những xung đột, xoa dịu những hiểu lầm. Họ không sống trong những cuộc cãi vã triền miên. 

Và ông vẫn chung thủy với bà, dù trước khi kết hôn, ông không hề thờ ơ với sự hiện diện của những người phụ nữ khác. Nhưng với Clementine, mọi thứ đều khác. Ông yêu bà suốt 57 năm.

Rồi một ngày, ông qua đời vì tuổi già.

Clementine ở lại một mình. Cuộc sống, như bà từng biết, bỗng mất đi ý nghĩa. Bà chỉ nói về mong muốn được đoàn tụ với ông. Bà cảm thấy mình không còn lý do nào để tiếp tục sống.

Một ngày nọ, khi đang xem lại các giấy tờ, ánh mắt bà dừng lại ở một đoạn viết do chính tay ông viết. Bà cảm nhận, theo một cách nào đó, rằng nó dành cho mình.

Nó đáp lại nỗi đau, nỗi nhớ và câu hỏi thầm lặng trong bà. Như thể ông vẫn đang nói chuyện với bà, trao cho bà sức mạnh, ngay cả khi đã qua đời.

Qua những dòng chữ ấy, bà nghe thấy giọng nói của ông:

“Đừng bao giờ đầu hàng, không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ. Dù trong những việc lớn hay nhỏ; dù trước những điều tưởng như quan trọng hay những điều tưởng như không đáng kể. 

Đừng bao giờ khuất phục, trừ khi trước danh dự và lẽ phải. Đừng bao giờ khuất phục trước sức mạnh. Đừng bao giờ khuất phục trước sức mạnh tưởng chừng áp đảo của kẻ thù.”

Và bà đã không khuất phục.

Bà sắp xếp lại giấy tờ và chia sẻ di sản của ông với thế giới. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ ấy, bà mới lặng lẽ đoàn tụ với ông, trở về bên người mà bà đã yêu sâu đậm.

Người đàn ông mà, ngay cả sau cái chết, vẫn trả lời bà và chỉ cho bà cách tiếp tục sống.

Ngày 3/4/2026, giữa lòng cuộc chiến Mỹ - Israel - Iran đang leo thang dữ dội, một chiếc F-15E Strike Eagle – “gã khổng lồ” hai chỗ ngồi của Không quân Mỹ – đang lao vút trên bầu trời miền nam Iran với tiếng gầm rú của động cơ phản lực.
Cả hai thành viên tổ bay cuối cùng đều được đưa ra khỏi lãnh thổ Iran an toàn, trong một trong những chiến dịch Combat Search and Rescue (CSAR) táo bạo nhất lịch sử quân sự Mỹ hiện đại.


Đây không chỉ là câu chuyện về một thiết bị nhỏ bé, mà là minh chứng cho sự kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ số hóa cao cấp (CSEL với vệ tinh và mã hóa) và nghệ thuật tình báo cổ điển (deception của CIA). 

Không phải kịch bản phim bom tấn Hollywood, mà là sự thật!

Dưới bụng máy bay là dãy núi Zagros gồ ghề, những vách đá cheo leo và thung lũng tối tăm thuộc vùng Khuzestan. Nhiệm vụ: không kích các mục tiêu quân sự Iran.
Bất ngờ, hệ thống phòng không Iran bắn ra một quả tên lửa. Tiếng nổ kinh hoàng vang vọng. Máy bay rung lắc dữ dội, buồng lái ngập khói. Hai thành viên tổ bay – một phi công và Đại tá sĩ quan phụ trách hỏa lực – không còn lựa chọn nào khác.
Họ kích hoạt ghế phóng, hai chiếc dù trắng bung ra giữa bầu trời đêm. Chiếc F-15E lao xuống đất như một quả cầu lửa, biến thành đống sắt vụn giữa vùng núi hiểm trở.
Một người được cứu ngay trong vài giờ đầu. Nhưng Đại tá – “một sĩ quan rất được kính trọng” – rơi xuống sâu trong lãnh thổ đối phương.
Anh bị truy lùng bởi các toán quân Iran. Địa hình núi non cheo leo, sương mù dày đặc, và kẻ thù đang siết chặt vòng vây. Quân đội Mỹ kích hoạt ngay Chiến dịch Tìm kiếm và Cứu hộ Chiến đấu (CSAR) – một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất lịch sử quân sự hiện đại.
Trực thăng Black Hawk và MH-60 của Lực lượng Đặc nhiệm Không quân Mỹ (Pararescue và Combat Controllers) bay thấp, lách qua khe núi, dưới ánh đèn laser và súng máy Iran.
Tiếng rotor đập gió hòa lẫn tiếng súng nhỏ lẻ tẻ. Các chiến binh Mỹ vừa bắn trả vừa lao xuống cứu người. Họ theo dõi vị trí Đại tá 24/24 giờ nhờ công nghệ hiện đại, dù anh đang ở “vùng kiểm soát của đối phương”.


Những giờ tiếp theo là cuộc rượt đuổi nghẹt thở: trực thăng bị bắn trúng nhưng vẫn bay được, lính đặc nhiệm nhảy dù giữa bóng tối, tiếng hô “Clear!” vang vọng trong tai nghe.

Không một ai bỏ rơi đồng đội

Và rồi, sáng sớm ngày 5/4/2026, chiến dịch kết thúc thành công. Cả hai thành viên tổ bay đều được đưa ra khỏi lãnh thổ Iran an toàn. Đại tá bị thương nhẹ nhưng khỏe mạnh.
Tổng thống Donald Trump không kìm được niềm vui. Ông đăng ngay trên Truth Social: "CHÚNG TA ĐÃ CỨU ĐƯỢC ANH ẤY! Thưa toàn thể nhân dân Mỹ, trong vài giờ qua, Quân đội Hoa Kỳ đã thực hiện một trong những chiến dịch Tìm kiếm và Cứu hộ táo bạo nhất trong lịch sử đất nước.
Một Đại tá rất được kính trọng… đã rơi vào vùng kiểm soát của đối phương tại những dãy núi hiểm trở của Iran và bị kẻ thù truy lùng, nhưng các lực lượng Mỹ đã giám sát vị trí của anh ấy 24/24.
Tôi vô cùng vui mừng khi có thể thông báo rằng viên phi công hiện đã AN TOÀN và KHỎE MẠNH! "WE WILL NEVER LEAVE AN AMERICAN WARFIGHTER BEHIND!”


Đây không phải phim hành động. Đây là hiện thực của những người lính Mỹ – những người đã biến điều không thể thành có thể giữa lòng lãnh thổ thù địch.
Chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nhưng đêm nay, cả nước Mỹ thở phào vì biết rõ: không ai bị bỏ lại phía sau.

Giải cứu bằng công nghệ số và nghệ thuật tình báo cổ điển

Nhiều bạn đã hỏi: Tại sao hai người nhảy dù ra khỏi chiếc F-15E rồi vẫn liên lạc được với quân đội Mỹ đến tận lúc được cứu, mà phía Iran không phát hiện ra?

Dưới đây là giải đáp chi tiết về thiết bị, mô hình liên lạc và vai trò then chốt của CIA – một câu chuyện kết hợp giữa công nghệ cao cấp và nghệ thuật nghi binh tinh vi, diễn ra giữa dãy núi Zagros hiểm trở của Iran vào những ngày đầu tháng 4/2026.

Khi ghế phóng (ejection seat) của chiếc F-15E Strike Eagle bật ra giữa bầu trời đêm, hai thành viên tổ bay – phi công và Đại tá sĩ quan phụ trách hỏa lực – lao xuống khoảng không lạnh lẽo.

Chiếc máy bay chiến đấu đa năng trị giá hàng chục triệu USD biến thành quả cầu lửa lao xuống thung lũng. Lúc này, họ không còn buồng lái kim loại bảo vệ, cũng không có radio thông thường dễ bị bắt sóng.

Nhưng họ chưa hề đơn độc

Ngay khoảnh khắc ghế phóng kích hoạt, một thiết bị nhỏ gọn gắn chặt vào áo vest cứu hộ (survival vest) tự động khởi động. Đó chính là CSEL – Combat Survivor Evader Locator (hay AN/PRQ-7), do Boeing chế tạo.

Thiết bị chỉ nặng khoảng 800 gram, chắc chắn như một viên gạch đen, chịu được va chạm mạnh, ngâm nước sâu và hoạt động liên tục nhiều ngày.

Không giống radio truyền thống phát giọng nói dễ bị nghe lén và định vị tam giác, CSEL hoạt động theo nguyên tắc “im lặng chiến thuật”. Nó chỉ gửi những tín hiệu dữ liệu ngắn, đã mã hóa cao cấp (encrypted data bursts) – chứa thông tin vị trí GPS chính xác, trạng thái sức khỏe (“bị thương nhẹ”, “khỏe mạnh”), “kẻ địch đang ở gần”, hay “đang ẩn náu”.

Những tín hiệu này sử dụng kỹ thuật nhảy tần số (frequency-hopping) và chế độ Low Probability of Exploitation, khiến radar và hệ thống tình báo điện tử của Iran chỉ nhận được những nhiễu nền thông thường, gần như không thể phát hiện hay truy vết.

Mô hình liên lạc hoạt động như một mạng lưới vô hình: CSEL → Vệ tinh quân sự (military SATCOM + GPS) → Trung tâm Chỉ huy Cứu hộ Liên hợp (Joint Search and Rescue Center) tại Mỹ và khu vực.

Toàn bộ quá trình diễn ra gần như thời gian thực, nhưng Đại tá chỉ cần giữ im lặng tuyệt đối. Anh ẩn mình trong khe núi cheo leo, sương mù dày đặc của dãy Zagros, chỉ gửi tín hiệu định kỳ vài giờ một lần để tiết kiệm pin và giảm nguy cơ bị phát hiện.

Nhờ đó, Lầu Năm Góc và lực lượng đặc nhiệm Mỹ giám sát vị trí của ông 24/24 giờ suốt gần 48 giờ, trong khi các toán quân IRGC và dân quân Iran đang lùng sục khắp nơi.

Nhưng chỉ có công nghệ thôi chưa đủ. Đây là lúc CIA bước vào với vai trò then chốt – một chiến dịch nghi binh (deception campaign) được đánh giá là tinh vi và hiệu quả.

Cơ quan tình báo Mỹ đã chủ động lan truyền thông tin giả qua nhiều kênh nội bộ Iran: rằng phi công Mỹ thứ hai đã được tìm thấy và đang được di chuyển bằng đoàn xe mặt đất hoặc thậm chí đường biển ra khỏi lãnh thổ.

Kết quả là lực lượng Iran bị phân tán: hàng trăm binh sĩ và phương tiện bị điều động sang các tuyến đường chính và bờ biển, thay vì siết chặt vòng vây quanh khu vực núi non nơi Đại tá thực sự đang trốn.

Chiến dịch đánh lạc hướng này đã mua thêm thời gian quý giá cho lực lượng đặc nhiệm Không quân Mỹ (Pararescue và Combat Controllers) cùng trực thăng cứu hộ HH-60/MH-60 tiến hành cuộc rượt đuổi nghẹt thở.

Khi lực lượng cứu hộ tiếp cận đủ gần, CSEL chuyển sang chế độ beacon chính xác hơn, cho phép trực thăng “khóa” vị trí. Tiếng rotor đập gió hòa lẫn tiếng súng nhỏ lẻ tẻ trong bóng tối. Đại tá bị thương nhẹ nhưng vẫn “SAFE and SOUND” – như lời Tổng thống Trump thông báo trên Truth Social.

Cả hai thành viên tổ bay cuối cùng đều được đưa ra khỏi lãnh thổ Iran an toàn, trong một trong những chiến dịch Combat Search and Rescue (CSAR) táo bạo nhất lịch sử quân sự Mỹ hiện đại.

Đây không chỉ là câu chuyện về một thiết bị nhỏ bé, mà là minh chứng cho sự kết hợp hoàn hảo giữa công nghệ số hóa cao cấp (CSEL với vệ tinh và mã hóa) và nghệ thuật tình báo cổ điển (deception của CIA).

Trong bóng tối của dãy núi Zagros, Đại tá không hề cô đơn. Anh vẫn là một phần của mạng lưới liên lạc vô hình – một sợi dây kết nối kỹ thuật số với toàn bộ sức mạnh quân sự Mỹ, trong khi kẻ thù chỉ thấy những nhiễu sóng vô hại.

Chiến tranh vẫn tiếp diễn, nhưng đêm ấy, công nghệ và trí tuệ đã thắng thế.

Không ai bị bỏ lại phía sau.

Nhà báo Mai Lợi Phan 


Vào một đêm tháng 6 năm 2024, CEO của Nvidia, Jensen Huang, đã có buổi tiếp kiến ​​một số khách hàng lớn tại châu Á của công ty tại một quán bar ở Đài Bắc. Bên cạnh ông là người đẹp Hoàng Tiểu Lạc (Huang Xiaole -黄小乐), hay còn gọi là Alice Huang, CEO của Megaspeed, một công ty trung tâm dữ liệu mờ ám có trụ sở tại Singapore.


Đội ngũ của Nvidia đã xem xét Megaspeed và xác định công ty này "hoàn toàn thuộc sở hữu và điều hành bởi một công ty có trụ sở chính bên ngoài Trung Quốc, không có cổ đông Trung Quốc".
Megaspeed được thành lập vào năm 2023 khi công ty 7Road, một công ty game có quan hệ với các nhà đầu tư do nhà nước Trung cộng hậu thuẫn, tách hoạt động kinh doanh ở nước ngoài tại Singapore và đổi tên thành Megaspeed.
Đầu năm 2024, công ty này thành lập Speedmatrix, một công ty con tại Malaysia và nhanh chóng thâu tóm các chip tiên tiến nhất của Nvidia trị giá khoảng $2 tỷ đô. Hầu hết các con chip này đến từ Aivres, công ty con tại Hoa Kỳ của công ty Inspur, một công ty công nghệ lớn của Trung công, đã bị đưa vào 'Danh sách chú ý' của Hoa Kỳ năm 2023, vì hỗ trợ quân đội Trung cộng.
Nvidia bị cấm bán công nghệ của mình cho Inspur nếu không có giấy phép đặc biệt. Tuy nhiên, vì Aivres có trụ sở tại California và ghi nhận doanh số bán hàng là một công ty Hoa Kỳ, nên họ có thể tự do mua chip Nvidia.
Megaspeed đã chuyển những con chip này đến các trung tâm dữ liệu ở Malaysia và Indonesia, dường như chỉ phục vụ khách hàng từ xa tại Trung cộng. Việc này không nhất thiết là bất hợp pháp, nhưng có thể bị coi là bất hợp pháp nếu được thực hiện thay mặt cho một công ty Trung cộng. Các quan chức Hoa Kỳ cũng đang xem xét kỹ lưỡng liệu Megaspeed có chuyển một số con chip này sang Trung Quốc, vi phạm luật pháp Hoa Kỳ hay không.
Megaspeed cũng đang phải đối mặt với sự giám sát của cảnh sát Singapore.
Megaspeed đã liệt kê Alice Huang là Giám đốc Điều hành trong 8 tháng đầu tiên, và Giám đốc hiện tại James Tan đến từ Singapore nhưng làm việc tại Thượng Hải.
Không rõ Jensen Huang và Hoàng Tiểu Lạc, hai người không có quan hệ họ hàng, gặp nhau lần đầu tiên khi nào. Lúc đó, cô Hoàng đang giao đãi với một nhóm toàn giám đốc điều hành công nghệ, ngay sau nửa đêm tại một quán bar ở Đài Bắc vào đầu tháng 6 năm 2024 thì Hoàng tiểu thư đề nghị mời Jensen Huang tham gia cùng họ.
"Tôi cá với các bạn là tôi có thể mời Jensen đến đây", Hoàng tiểu thư nói, và ngay sau đó Jensen Huang xuất hiện trong chiếc áo khoác da đen đặc trưng của mình và uống một ly whisky với nhóm.
Jensen Huang và Hoàng Tiểu Lạc cũng có chụp chụp ảnh cùng nhau vào tháng 5, khi họ bước ra khỏi một nhà hàng ở Đài Bắc cùng một trợ lý của Nvidia sau bữa tối kinh doanh với các nhà cung cấp AI khác.
Hoàng Tiểu Lạc đã dành phần lớn sự nghiệp của mình ở Trung cộng, gồm cả việc làm phóng viên truyền hình cho đài truyền hình nhà nước Trung cộng và làm việc tại một ngân hàng tư nhân. Hoàng tiểu thư đã rời Megaspeed trong những tháng gần đây. Không rõ cô ấy rời đi khi nào, tại sao và hiện đang làm gì.
Cả cô và công ty 7Road, công ty Trung cộng mà Megaspeed tách ra, đều có mối quan hệ chặt chẽ với một mạng lưới các nhà đầu tư giàu có và các công ty công nghệ đang triển khai các dự án trung tâm dữ liệu tại Trung cộng.
Chủ sở hữu chính thức của 7Road là chính quyền trung ương Trung cộng và một số chính quyền ở các địa phương. Trước khi gia nhập Megaspeed, cô Hoàng là giám đốc điều hành của một quỹ có trụ sở tại Thượng Hải, quỹ này đã đầu tư vào 7Road và có quan hệ với các công ty được nhà nước hậu thuẫn.
Các phóng viên đang tìm hiểu về hoạt động mờ ám của Megaspeed, đã theo dõi các danh sách doanh nghiệp dẫn đến việc thành lập một trung tâm dữ liệu và trung tâm mua sắm tại Malaysia, một văn phòng gần như trống rỗng ở Singapore và một cửa hàng đổ nát bên ngoài Kuala Lumpur.
Không rõ hàng tỷ đô của Megaspeed đến từ đâu. Nhưng vài tuần sau cuộc họp tại Đài Bắc năm ngoái, Megaspeed bắt đầu nhận được nguồn cung ổn định các lô hàng trị giá hàng triệu đô của một số chip tiên tiến nhất của Nvidia.
Trong 3 tháng tiếp theo, Megaspeed đã mua $1 tỷ đô công nghệ của Nvidia. Trong vòng 9 tháng tiếp theo, công ty đã huy động được thêm khoảng $1tỷ đô. Phần lớn số chip Nvidia tiên tiến này được mua từ Aivres, công ty con của Inspur tại Mỹ. Các lô hàng được chuyển đến Speedmatrix, công ty con của Megaspeed tại Malaysia.
Địa chỉ đã đăng ký của Speedmatrix trên hồ sơ vận chuyển hàng dẫn đến một cửa hàng đổ nát bên ngoài Kuala Lumpur, nơi bảng hiệu phía trước quảng cáo một công ty xây dựng.
Không có ai bên trong khi một phóng viên đến địa chỉ này vào cuối tháng 9. Nhân viên tại công ty luật bên cạnh cho biết họ hiếm khi thấy có người trong văn phòng.
Vào tháng 9 năm 2024, một quan chức BIS của Bộ Thương mại Malaysia đã đến thăm trung tâm dữ liệu của Megaspeed tại Malaysia để điều tra những nghi ngờ về số tiền công ty này đã mua.
Các quan chức lo ngại rằng công nghệ Nvidia tại chỗ vẫn còn nằm trong hộp. Hành vi này gây ra nghi ngờ vì một số công ty đã lách luật bằng cách chứng minh họ sở hữu công nghệ trước khi vận chuyển đi nơi khác.
Các quan chức Hoa Kỳ nghi ngờ rằng một số chip có thể đã được chuyển đến Trung Quốc, nhưng họ không có bằng chứng thuyết phục.
Sau chuyến thăm, các quan chức Hoa Kỳ đã bày tỏ lo ngại về Megaspeed với chính quyền Singapore và Malaysia, cũng như Nvidia. Hoa Kỳ đã gây áp lực buộc các chính phủ này phải giám sát chặt chẽ hơn các dự án trung tâm dữ liệu và mạng lưới buôn lậu chip.
Vào tháng 2, cảnh sát Singapore đã bắt giữ 9 người, kể cả một số giám đốc điều hành gốc Hoa của các công ty công nghệ khác, vì đã "tuyên bố sai lệch" về điểm đến cuối cùng của các máy chủ máy tính sử dụng chip AI. Vào tháng 7, Malaysia cho biết họ sẽ yêu cầu giấy phép cho tất cả hoạt động xuất khẩu và chuyển giao chip Nvidia.
Cuộc truy quét này diễn ra đồng thời với sự đình trệ trong việc mua chip của Megaspeed. Đến cuối tháng 7, hồ sơ thương mại cho thấy công ty đã ngừng nhận các lô hàng chip Nvidia tối tân nhất, bất chấp kỳ vọng sẽ mua thêm hàng tỷ chiếc nữa. Nvidia xác nhận Megaspeed đã không gửi đơn đặt hàng mới trong nhiều tháng, nhưng không đưa ra lời giải thích tại sao. Công ty dự kiến ​​sẽ mua tới $3.2 tỷ đô nữa cho các máy tính hiệu suất cao nhất của Nvidia trong năm tới.
Tại Singapore và Malaysia, dấu vết của Megaspeed vẫn còn in đậm trong những văn phòng trống trải, trên các tài liệu của công ty và sau hàng rào của các trung tâm dữ liệu AI tiên tiến.
Trong một tòa nhà văn phòng cao cấp tại khu thương mại trung tâm sang trọng của Singapore, chỉ có hai nhân viên có mặt tại văn phòng của Megaspeed vào một ngày làm việc gần đây. Một cánh cửa phía sau khu vực chờ nhỏ, được dàn dựng đã nhường chỗ cho một văn phòng màu trắng tối giản, với một vài cụm bàn làm việc trống.
Một giám đốc nhân sự cho biết cô mới gặp một vài giám đốc của công ty, hầu hết đều làm việc tại Trung cộng và hiếm khi đến Singapore. Cô nói thêm rằng hầu hết khách hàng của công ty là người Trung Quốc. Cô cho biết Hoàng Tiểu Lạc đã từ chức vài tháng trước đó vì những cam kết cá nhân với các doanh nghiệp khác. James Tan, người được ghi trong hồ sơ doanh nghiệp là Giám đốc Singapore của công ty, chưa bao giờ có mặt, bà cho biết.
Các tài liệu sở hữu công ty cho thấy Megaspeed thuộc sở hữu của một công ty vỏ bọc mà James Tan sở hữu. Địa chỉ của công ty vỏ bọc dẫn đến một công ty kế toán ở Singapore, nơi các nhân viên cho biết họ không biết cách liên lạc với Tan.


Tại Johor, bang Malaysia bên kia biên giới với Singapore, công ty con của Megaspeed tại Malaysia, Speedmatrix, có một văn phòng ở các tầng trên của một trung tâm mua sắm gần các cửa hàng đồ ăn nhẹ và tiệm làm đẹp. Cửa sổ của văn phòng bị che khuất bởi kính phản quang và cửa ra vào được lắp đặt máy quét dấu vân tay.
Khi một phóng viên đến thăm, ba nhân viên bên trong không trả lời mặc dù đã gõ cửa nhiều lần. Cuối cùng, một người phụ nữ xuất hiện để ăn trưa và tự giới thiệu mình là quản trị viên. Cô ấy nói rằng cô ấy không liên lạc với cấp trên của mình.
Khi được hỏi công ty làm gì, cô ấy nói, "Không rõ ràng."
Có thể nói 'nhiệm vụ cấp trên giao cho Hoàng tiểu thư đã hoàn thành'.

Bài của Byron Wan.
Được tạo bởi Blogger.